Những vòng xe đạp chở “ngày hội non sông”​

Bầu cử là việc chung của đất nước, ai còn sức thì góp sức một phần.

Những ngày đầu tháng 3, buổi sáng ở khu vực 18, phường Vị Tân, thành phố Cần Thơ thường bắt đầu rất chậm. Mặt trời dần nhô lên từ phía cuối con đường nhỏ, ánh nắng len qua hàng dừa và những mái nhà thấp, chạm xuống mặt kênh 62 còn đọng hơi sương. Trong không gian tĩnh lặng ấy, một âm thanh quen thuộc lại vang lên: “Ngày 15/3/2026, cử tri đi bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 – 2031…”.

Ông Giảng Văn Phúc đạp xe trên đường Lê Hồng Phong, phường Vị Tân, thành phố Cần Thơ, để tuyên truyền bầu cử. 
Ông Giảng Văn Phúc đạp xe trên đường Lê Hồng Phong, phường Vị Tân, thành phố Cần Thơ, để tuyên truyền bầu cử.  Ảnh: Duy Khương – TTXVN

Âm thanh phát ra từ chiếc loa nhỏ gắn phía sau một chiếc xe đạp cũ đang chậm rãi lăn bánh trên con đường quê. Người đạp xe là ông Giảng Văn Phúc, 75 tuổi. Nhiều ngày qua, ông cần mẫn đạp xe qua nhiều con đường để tuyên truyền về cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026–2031.

Ở tuổi mà nhiều người đã quen với những buổi sáng nhàn nhã bên ly cà phê hay tách trà, ông Phúc lại bắt đầu ngày mới bằng những vòng xe chậm rãi qua từng con đường nhỏ. Chiếc xe đạp cũ, chiếc loa nhỏ cùng giọng đọc phát thanh và những bài hát về bầu cử đã trở thành âm thanh quen thuộc của buổi sáng nơi đây suốt nhiều ngày qua.

Sáng nay, như bao buổi sáng khác, ông Phúc lại chuẩn bị cho vòng tuyên truyền quen thuộc của mình. Chiếc xe đạp dựng bên đường, lớp sơn đã bạc màu theo thời gian. Ông lúi húi buộc lại chiếc loa phía sau xe bằng dây chằng và dây ni lông cho chắc chắn. Phía trước giỏ xe là ổ bánh mì và chai nước uống – bữa lót dạ giản dị cho cả buổi rong ruổi.

Ông Phúc cười, để lộ khoảng trống nơi chiếc răng cửa đã mất. Nụ cười của một con người miền Tây đã trải qua nhiều năm tháng nhưng vẫn giữ được sự chân chất. “Già rồi, đi xe máy không quen, đường quê nhiều chỗ xóc, nên đạp xe chậm để cái loa không bị hư”, ông Phúc nói.

Đôi chân đã ngoài bảy mươi tuổi vẫn đều đặn đạp xe qua từng con đường trong khu vực. Những con đường ở đây không dài nhưng chia thành nhiều nhánh nhỏ, lại có những cây cầu cao khiến ông nhiều lúc phải xuống xe dắt bộ. Khu vực 18, phường Vị Tân có khoảng 600 hộ dân với hơn 2.000 cử tri. Để tiếng loa đến được với mọi nhà, chiếc xe đạp của ông phải đi qua từng ngã rẽ, từng cây cầu nông thôn. Ông nói giản dị: “Phải đi hết để bà con nghe được, không họ trách sao mình không tới chỗ họ”.

Khi được hỏi vì sao ở tuổi 75 ông vẫn tham gia công việc này, ông Phúc chỉ đáp ngắn gọn: “Còn sức thì góp sức”. Với ông, việc mình làm không có gì lớn lao, chỉ đơn giản là giúp bà con biết ngày bầu cử, biết nơi bỏ phiếu và đi thực hiện quyền của mình.

Trong lúc dừng xe để mở loa phát thông tin bầu cử, ông Phúc còn tranh thủ tuyên truyền bằng miệng với người dân về cuộc bầu cử. 
Trong lúc dừng xe để mở loa phát thông tin bầu cử, ông Phúc còn tranh thủ tuyên truyền bằng miệng với người dân về cuộc bầu cử.  Ảnh: Duy Khương – TTXVN

Theo ông Phúc, bầu cử là việc chung của đất nước, ai còn sức thì góp sức một phần. Ông nói điều đó rất giản dị, không chút phô trương. Sinh ra và lớn lên ở vùng đất này, ông quen với lối sống chân chất của người quê: không khoác lác, không nói điều gì trái với sự thật, nên bà con trong khu vực đều tin tưởng.

Trong thời đại công nghệ số, khi thông tin lan đi rất nhanh qua điện thoại và mạng xã hội, tiếng loa phát ra từ chiếc xe đạp cũ của ông Phúc lại mang một ý nghĩa khác. Đó là thứ âm thanh mộc mạc, gần gũi và thân quen, giống như lời nhắc nhở chân tình của một người hàng xóm.

Mỗi khi ông dừng xe phát loa, con đường nhỏ lại có thêm vài câu chuyện ngắn. Có chị bán vé số đạp ngang qua, ông gọi lớn để át tiếng loa: “Chủ nhật này nhớ đi bầu cử nha!”. Một người đàn ông đi xe máy ghé lại hỏi về thẻ cử tri, ông chậm rãi đáp: “Chậm nhất hôm nay sẽ có”.

Rồi ông lại cười, nghỉ chân vài phút bên vệ đường trước khi tiếp tục đạp xe qua những con đường quen thuộc. Những cuộc trò chuyện giản dị ấy khiến việc tuyên truyền không còn khô khan, mà trở thành một phần của nhịp sống cộng đồng nơi đây trong những ngày cận kề bầu cử.

Trên con đường làng yên bình của Vị Tân, dưới bóng cây xanh rợp bóng và hàng dừa soi xuống dòng kênh, không ánh đèn rực rỡ hay những lời tán dương ồn ào, có một người cao tuổi với chiếc xe đạp cũ, lặng lẽ góp một việc nhỏ cho cộng đồng, hòa vào không khí ngày hội của cả nước hướng tới cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026–2031.

Ngày hội bầu cử đang thật sự đến gần với người dân nơi đây, bắt đầu từ những việc rất giản dị: chiếc xe đạp cũ của ông Phúc, chiếc loa nhỏ vang lên mỗi buổi sáng và những vòng xe chậm rãi qua từng con đường quê. Từ những điều bình dị ấy, tinh thần trách nhiệm của người dân với cộng đồng dường như cũng rộn ràng hơn trong những ngày chờ đợi ngày bỏ phiếu.

Gần trưa, khi rời khu vực 18, chiếc xe đạp của ông Phúc lại chuẩn bị lăn bánh đi tuyên truyền. Ông bật chiếc loa phía sau xe rồi chậm rãi đạp ra con đường nhỏ. Tiếng loa vang lên, quen thuộc giữa xóm làng yên ả. Chiếc xe đạp chậm rãi đi qua từng mái nhà quen thuộc, qua những cây cầu nhỏ và những con đường rợp bóng dừa.

Nhìn theo dáng người chắc đậm ấy, mới thấy rằng đôi khi sức mạnh của một cộng đồng không bắt đầu từ những điều lớn lao mà có thể khởi nguồn từ những việc rất nhỏ: một con người, một chiếc xe đạp, một chiếc loa… và một tấm lòng.

Ở khu vực 18, phường Vị Tân, thành phố Cần Thơ, ông Giảng Văn Phúc vẫn sẽ tiếp tục những vòng xe ấy cho đến ngày bầu cử 15/3. Những vòng xe lặng lẽ, nhưng đủ để mang thông tin về ngày bầu cử đến từng mái nhà; đủ để nhắc rằng tinh thần công dân đôi khi bắt đầu từ những bước chân, hay những vòng xe rất đỗi bình dị.

Và giữa không gian làng quê yên bình ấy, từ chiếc loa nhỏ phía sau xe đạp của ông Phúc, giai điệu mở đầu của ca khúc “Ngày hội non sông” của nhạc sĩ Vĩnh Lai lại vang lên, rộn ràng như lời nhắc về ngày hội lớn của đất nước đang đến rất gần.

“Đất nước hôm nay đang vui mừng chào ngày hội lớn.

Ngày toàn dân làm nghĩa vụ thiêng liêng

Vì độc lập tự do, vì Tổ quốc mạnh giàu

Chúng ta đi bầu chọn người có tài, có đức.

Đem hết sức mình để phục vụ nhân dân”…/.